Mục lục KIM CHỦ RẤT BẬN

Kim chủ rất bận

Thanh Sắc Vũ Dực

Tên truyện: Kim chủ rất bận

Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực

Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, linh hồn chuyển hóa, giới giải trí, ngọt sủng, tình hữu độc chung, nội tâm vặn vẹo khống chế cuồng quỷ súc giả trang ôn nhu công x ngốc manh kiên cường thụ, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản dịch: Lết lết rùi sẽ hết~~
Tiếp tục đọc

Mục Lục THẦN PHỤC III

Thần Phục III

Tên truyện: Thần Phục III

Tác giả: Mặc Nại Hà/Mặc Thanh Thành

Thể loại: BDSM, hiện đại, hắc bang, cao H, thanh lãnh trầm ổn gia chủ S công x giàu tình cảm đại thiếu gia M thụ, 1×1, ngụy huynh đệ, niên hạ, HE.

Tình trạng bản gốc: On-going 

Tình trạng bản dịch: Tác giả nhả chương nào, ta mần chương đó~  Tiếp tục đọc

Mục lục PHI LAI HOÀNH KHUYỂN

PHI LAI HOÀNH KHUYỂN – 飞来横犬

Tác giả: Vu Triết 巫哲

Thể loại: Hiện đại, niên hạ, ấm áp, cường cường, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản dịch: Lê lết từng ngày nàooo~

Edit: Mộc Mộc

Beta: Tử Linh Lan

Độ dài: khoảng 97 chương

Cặp đôi: Phương Trì x Tôn Vấn Cừ Tiếp tục đọc

CHỦ TỊCH TIÊN SINH – PN1.2

Mộc: Chuyện là tớ tưởng chương 1 hết rồi ai dè còn một đoạn ngắn nữa thế nên mọi người chịu khó vào lại chương một, kéo xuống gần cuối đọc bổ sung nha. Mà không biết các bạn thấy truyện này thế nào? Mình muốn làm trọn vẹn bộ này luôn. Mà WordPress cập nhập gì đó xong không biết làm sao đổi màu chữ luôn T^T

Cố Triều Dương co rút lại phía sau, cảm giác được có cái gì đó. Nghĩ đến vật mà là Diệp Tinh Vũ cố tình để lại cho hắn, Cố Triều Dương liền cảm thấy có một luồng khí nóng phát ra từ trong bụng.

Tự an ủi hiển nhiên là bị cấm, nhưng vẫn có thể gọi điện cho chủ nhân.

“Nghĩ muốn tôi?”, điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói đầy ôn nhu của Diệp Tinh Vũ vang lên, hỏi.

“Đúng vậy, nghĩ muốn chủ nhân. Chủ nhân có nghĩ muốn tôi không?” Cố Triều Dương lười biếng dựa vào sô pha, giọng khàn khàn hỏi đến.

“Anh có phải lại phát tao rồi không?”, nghe giọng nói của hắn Diệp Tinh Vũ liền biết hắn đang trong trạng thái gì, cười nhẹ hỏi.

Khuôn mặt Cố Triều Dương lại càng đỏ hơn. Từ ngày làm tình với Diệp Tinh Vũ xong, tựa hồ thực tủy biết vị, vừa nhớ đến liền thấy lâng lâng, thật muốn ở trên người Diệp Tinh Vũ cọ cọ. Diệp Tinh Vũ nói hắn giống chó cái hở chút lại động dục. Chờ đến khi hắn thật sự thấu hiểu rõ ý tứ của cậu xong thì chỉ cần nghe giọng Diệp Tinh Vũ hắn đều cảm thấy nao nao, cơ thể mẫn cảm đến khó chịu đựng nổi.

“Cậu chừng nào thì đến đón tôi?”, hiện tại hắn thật sự muốn hướng lên người Diệp Tinh Vũ cọ cọ.

“Anh xác định sau khi nghe tôi nói xong sẽ tốt hơn so với hiện tại?”, Diệp Tinh Vũ cười cười, mang theo một bụng xấu xa.

Cố Triều Dương liền nghĩ đến chuyện Diệp Tinh Vũ trêu chọc hắn xong lại không muốn cho hắn. Chính là hắn hiện tại chẳng sợ gì, chỉ muốn nghe thấy hương vị của Diệp Tinh Vũ liền thỏa mãn. Chỉ dựa vào ghế sofa cũng đủ làm cho hắn cả người khó chịu, Cố Triều Dương liền lên tiếng: “Thật khó chịu, cậu đang đâu?”

“Tôi ở Dạ Mị nga”.

Cố Triều Dương liền cảm thấy cả người đang phát hỏa lại bị dội cho một chậu nước lạnh, nháy mắt liền lạnh đến khó nhẫn. Lập tức sau đó liền bị một luồng lửa giận khác thay thế, hơn nữa càng ngày càng lớn, giọng nói không tốt: “Cậu đem tôi đuổi về, chính là muốn đi Dạ Mị?”

Bên kia điện thoại trầm mặc, sau đó truyền đến giọng lạnh lùng của Diệp Tinh Vũ: “Vả miệng!”

Hai chữ ngày đối với Cố Triều Dương như là một hồi ác mộng, từ đáy lòng vẫn luôn lạnh đến tận sau lưng. Nhưng hắn cũng không dám cãi lời Diệp Tinh Vũ, dùng sức giơ tay hướng trên mặt.

Diệp Tinh Vũ cũng không làm cho hắn đánh quá nhiều, vài cái đã kêu dừng, hỏi: “Biết sai rồi sao?”

“Vâng, chủ nhân!”

“Thật sự, nói nghe xem?”, hiển nhiên Diệp Tinh Vũ không hề tin tưởng.

“Tôi không nên hoài nghi chủ nhân”. Hắn biết Diệp Tinh Vũ đi Dạ Mị ngoài trừ chơi ra còn có rất nhiều công việc cần phải làm, nhưng hắn vừa nghe hai chữ “Dạ Mị” phản ứng đầu tiên vĩnh viễn là nơi đó có rất nhiều M, sau đó liền nhịn không được phát ra tính tình.

“Anh sai là không nên dùng thái độ này nói chuyện với tôi. Chủ tịch tiên sinh, ngài có biết thái độ vừa nãy khiến tôi có rất nhiều hoài niệm hay không? Tôi thật sự chờ mong sau khi đưa ngài trở về, hẳn là rất thú vị”.

Giọng nói vui sướng của Diệp Tinh Vũ lại khiến cho mặt Cố Triều Dương trở nên tái nhợt, “Chủ nhân, tôi sai lầm rồi, chủ nhân! Tôi biết sai rồi, tha tôi đi, lần sau không dám”.

“Không không, chủ tịch, ngài nên tin tưởng tôi, sẽ rất thú vị, cũng với trừng phạt lúc trước không hề giống”. Diệp Tinh Vũ cũng sợ đem chủ tịch nhà mình sợ hãi, ôn nhu trấn an hắn.

“Thú vị?”

“Ừ, giống với kiểu lấy roi đem ngài đánh một trận, sau đó lại hung hăng làm một hồi”.

Mặt Cố Triều Dương từ trắng chuyển sang hồng.

“Huống chi anh không không có nói sai, tôi là cố tình đuổi anh về nhà sau đó mới đến Dạ Mị. Tôi không nghĩ đến chuyện để anh ở nhà một mình, nhưng cũng không muốn đưa anh đến Dạ Mi, làm cho mọi người nhìn thấy hình dạng anh sau khi bị phạt”.

Cố Triều Dương liền nhớ đến gương, mặt hắn không khác gì bị hủy dung. Hắn biết nếu cứ như vậy mà đến Dạ Mị, sẽ không biết tạo cơ hội cho bao nhiêu người ngấm ngầm cười nhạo, Diệp Tinh Vũ là muốn bảo hộ hắn. Hiểu được điều này, hắn liền không còn băn khoăn: “Thực xin lỗi, chủ nhân!”.

“Còn có, tôi cũng không để ý anh tranh giành tình cảm, nhưng thời điểm tranh giành cũng nên thay đổi phương thức”.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói bị Cố Triều Dương đè thấp: “Chủ nhân, là anh không tốt sao? Vì cái gì lại muốn đi tìm nô lệ khác? Ô ô ô~”

Nháy mắt, Diệp Tinh Vũ liền thấy rợn da gà, sau lưng đều lạnh toát: “Không, chủ tịch, tôi cảm thấy được như lúc trước cũng rất tốt, thật sự, không cần sửa lại”.

“Cho nên ngươi nhớ giữ khoảng cách!”, Cố Triều Dương lập tức biến trở về tổng tài bá đạo.

Diệp Tinh Vũ liền cười lạnh: “Được, tôi biết”.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt Tiết Lang đứng phía sau kiểu như “không còn thuốc nào chữa nổi”, nói: “Không biết còn tưởng rằng cậu gọi cho bạn gái”.

Oa Oa đang tựa vào tay vịn của sofa cũng phải bật cười, váy đen dài xe tà một cách táo bạo khiến cho đôi chân thon dài càng trở nên khiêu gợi, một tà váy xẻ cao đến tận xương hông, như ẩn như hiện khiến người khác phải mơ màng. Trên vòng eo thon gầy là vòng một đầy đặn được váy bao lấy, một mái tóc dài màu trà bung xõa trên vai như muốn che đậy, khuôn mặt không trang điểm đậm lại xinh đẹp giống một tinh linh. Đôi môi đỏ mọng đầy khiêu gợi lúc này lại xấu xa nở nụ cười, thanh âm trầm thấp lại khàn khàn: “Nghe nói Simon thủ đoạn quản giáo người rất lợi hại, không thể tưởng tượng được đối với tư nô lại ôn nhu đến vậy”.

Ánh mắt đung đưa qua lại, giống như mang theo lời mời đầy quyến rũ.

Diệp Tinh Vũ mỉm cười nói: “Trước mặt các lão đại, tôi cũng không tiện quản giáo người”.

“Ở Dạ Mị, cậu tư lịch ra, thứ thiếu nhất chính là dục vọng trụy lạc a”. Tiết Lang cười xấu xa, ôm lấy thắt lưng Oa Oa, theo phía sau lưng sờ từ dưới vào giữa hai chân.

Do Oa Oa đang đối mặt với Diệp Tinh Vũ nên khi tay Tiết Lang vói vào phía sau váy, toàn bộ phong cảnh đều hiện rõ trước mặt Diệp Tinh Vũ. Dưới váy hoàn toàn sạch sẽ, ngay cả lông mao đều không có, tính khí bị bộ da thuộc bao bọc, mặt trên còn hợp với một sợi dây xích bạc, một đầu không nhìn thấy khác không cần nghĩ cũng biết là nằm ở sau huyệt. Toàn bộ tính khí bị cố định, cho nên dù cho mặc váy ngắn bó sát người, nhìn qua phía dưới cũng giống như nữ nhân – vô cùng bằng phẳng. Tay Tiết Lang tùy ý ở trong váy xoa bóp vài lần, hơn nữa còn cố ý nhấc váy lên cao như khiêu khích để Cố Triều Dương nhìn thấy.

“Tôi chỉ cần tư lịch tốt là được rồi, trụy lạc gì đó có anh là đủ”.

Diệp Tinh Vũ không có hứng thú xem thêm liền vệ lại vị trí của mình.

“Cậu hiện tại giống hệt mấy đứa nhóc u mê trong tình yêu đầu, cực kì nhàm chán”. Tiết Lang buông tay, dựa vào trong sofa, hướng tầm mắt đến Thương Nhiên cùng Sâm Trạch đang ngồi ở đối diện, giọng đầy oán giận: “Vì cái khỉ gì mà tôi muốn cho tên nhóc này trở thành kiến tập quản lý? Tôi cảm thấy mình rất mau sẽ phải thay đổi chủ ý mất thôi”.

“Bởi vì anh tháng này còn có 2 báo cáo cần phải giao!”, Thương Nhiên không chút khách khí nói.

“Nga! Bảo bối, cưng sẽ giúp anh viết báo cáo đúng không nha?”, Tiết Lang ôm chầm lấy mỹ nhân bên người, mang theo hy vọng hỏi.

“Không, chủ nhân, em phải giúp ngài kiếm tiền”.

“Chính là anh không thiếu tiền!”

“Chính là em cũng sẽ không viết báo cáo”.

“Đúng rồi! Thư xin lại cậu đã nộp lên đúng không?”, Tiết Lang quay lại hỏi Diệp Tinh Vũ.

“Ừ!”, Diệp Tinh Vũ gật đầu.

“Lần này Dạ Phong chắc là sẽ tiến hành bỏ phiếu đi?”

“Chỉ cần Dạ Phong đồng ý, lại có thêm ba người chúng ta, Simon có thể sẽ được thông qua”, Thương Nhiên nắm lại bàn tay, chống lên đùi, thản nhiên nói.

Quản lý ở Dạ Mị hiện có 12 người, kiến tập quản lý xin lên làm quản lý chỉ cần có 1/3 người đồng ý là có thể thông qua, nhưng điều kiện tiên quyết là trong 1/3 người này, nhất định phải có Dạ Phong mới được. Lần xin lúc trước của Diệp Tinh Vũ chính là bị Dạ Phong cho một phiếu từ chối.

“Nói thật, nếu như Dạ Phong nhìn thấy dáng vẻ cậu gọi điện lúc này, có lẽ ngay tại chỗ cho cậu phiếu thông qua luôn mất”.

“Trước khi Dạ Phong quyết định nhất quyết phải thấy được, cậu xác định anh ta không có vấn đề gì?”, Thương Nhiên có vẻ lo lắng nhìn sang Diệp Tinh Vũ. Tuy rằng hắn đối với Diệp Tinh Vũ vẫn có tin tưởng nhất định, chính là lần này đã là lần thứ hai Diệp Tinh Vũ gửi thư xin, nếu còn không thông qua, lấy tính cách của Dạ Phong, chỉ sợ trong hai năm tới, Diệp Tinh Vũ cũng đừng nghĩ đến chuyện xin.

“Không sao, anh ấy không thành vấn đề”. Diệp Tinh Vũ khẳng định với trạng thái hiện tại của Cố Triều Dương chắc chắn có thể làm cho Dạ Phong hài lòng, nếu có chuyện gì ngoài ý muốn, cũng chỉ có thể xuất hiện ở trên người cậu. Tính cách Dạ Phong khá cá biệt, rất nhiều thời điểm, lập trường cậu ta có chút bất công. Hiện tại, Cố Triều Dương lại ỷ vào cậu như vậy, Dạ Phong thế nào cũng đối với cậu chàng thêm xoi mói. Nhưng điểm ấy cũng không khiến cho Diệp Tinh Vũ cảm thấy quá lo lắng, cậu biết bản thân mình đối với Cố Triều Dương là thật lòng, có thể còn là loại lâu dài hơn mang tính cả đời nữa.

“Người nhà cậu, khi nào có thể đưa tới đây?”, Sâm Trạch nãy giờ vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Đại khái khoảng nửa tháng nữa”.

“Thương trên mặt?”, Sâm Trạch nhíu mày. Vết thương bình thường sẽ không đến mức phải mất nửa tháng mới được gặp người.

“Ừ!”

Sâm Trạch trầm mặc vài giây, “Phải nhanh chóng, kẻo đêm dài lắm mộng.”

“Làm sao?”, vài người nhạy cảm liền có thể cảm giác được lời nói của Sâm Trạch có mang ý nghĩa sâu xa.

“Quỷ Sơn rất mau sẽ trở lại”.

“Là Quỷ Sơn vẫn luôn theo đuổi Búp Bê?”, Tiết Lang liếc mắt, “Đến giờ, Búp Bê đối với cậu vẫn luôn nhớ mãi không quên, cậu còn chơi người ta vài ngày rồi bỏ, thật thương tâm thay cho Búp Bê a. Quỷ Sơn chắc chắn sẽ nhìn chằm chằm Dạ Phong, mau chóng giải quyết đi!”.

“Quỷ Sơn?”, Diệp Tinh Vũ ở Dạ Mị mới được khoảng một năm, nhưng nhân vật có thể khiến cho Tiết Lang kiêng kị như vậy, cậu không thể chưa một lần nghe qua mới đúng.

“Quỷ Sơn người của Nhóm nguyên lão”, Thương Nhiên giải thích thêm, “Nhóm quản lý bây giờ là phụ trách hoạt động bình thường của câu lạc bộ, ngoài ra, bên trên Nhóm quản lý còn có Nhóm nguyên lão. Nhân số không nhiều, cũng sẽ không can thiệp vào một công việc cụ thể. Quỷ Sơn chính là người của Nhóm nguyên lão, lúc đầu khi mới tiến vào Dạ Mị cùng với Búp Bê, anh ta đã nghĩ thu Búp Bê rồi. Nhưng Quỷ Sơn là lính đánh thuê, trên mặt có quá nhiều vết thương, lệ khí trên người cũng rất nặng, thủ đoạn lại ngoan độc, Búp Bê rất sợ anh ta.”

“Trước kia Búp Bê chơi đùa thế nào miễn là không dính đến chuyện lâu dài, Quỷ Sơn sẽ không để ý. Nhưng anh ta vẫn luôn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Búp Bê, cậu lại đùa giỡn tình cảm con người ta như vậy, anh ta chắn sẽ không bỏ qua”, Tiết Lang cũng cảm thấy đau đầu.

“Tuy Quỷ Sơn sẽ không ảnh hưởng đến quyết định của Dạ Phong, nhưng trước giờ mỗi lần ra tay của anh ta đều rất ngoan độc, dù không chết cũng phải lấy bằng được nửa cái mạng của cậu. Kiến tập quản lý của cậu nếu được thông qua, nhiều nhất là anh ta chỉ đánh cậu một trận, với thân thủ của cậu cũng sẽ không đến nỗi nào. Không phải nói quá lên đâu, anh ta có lẽ cũng nghĩ theo hướng này.”

“Búp Bê là ngại anh ta xấu sao?”, Diệp Tinh Vũ ngược lại cảm thấy hứng thú với chuyện này.

“Chắc vậy đi!”. Thương Nhiên cũng không nhiều lời, nhưng với biểu tình này hiển nhiên chứng tỏ Quỷ Sơn kia cũng không phải xấu bình thường.

“Anh ta là thật lòng thích Búp Bê? Nghĩa muốn cùng anh ta trải qua cả đời?”

“Cậu muốn tác hợp cho bọn họ?”, Tiết Lang vừa nghe liền thấy hứng thú.

“Nếu là nguyên lão, phẩm hạnh hay kỹ thuật chắc chắn là đáng tin. Nếu có thể tác hợp thì cũng là chuyện tốt”.

“Trước tiên phải xem cậu ở trước mặt anh ta ra được mấy chiêu đã. Anh ta ghét nhất là kiểu người tiểu bạch kiểm như cậu á”. Tiết lang có điểm vui sướng khi người gặp họa.

Diệp Tinh Vũ đứng lên, “Đi, ra ngoài so hai chiêu?”

Tiết Lang cũng đứng lên, “Quả thật đã lâu không nhúc nhích, xương cốt đều mau cứng ngắc rồi”. Nói xong liền khoác tay lên vai Diệp Tinh Vũ, “Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu a, Dạ Phong ở trước mặt anh ta cũng không nhất định chiếm được tiện nghi”.

Nhớ đến lần đầu tiên khi cậu tiến vào Dạ Mị đã bị Dạ Phong đuổi ra đến tận đại sảnh, Diệp Tinh Vũ liền cảm thấy đau răng, “Dạ Phong đều là dùng mấy chiêu thức để giết người, Quỷ Sơn kia đừng nói là cũng như vậy nha?”. Cậu sợ nhất là cũng như người như vậy so chiêu.

Tiết Lang liếc nhìn cậu, cười nói: “Đến lúc đó cậu sẽ biết nga”.

Tuy là người bị Dạ Phong đuổi ra đến đại sảnh, nhưng phần thắng cũng không giảm nhiều. Cậu cũng bởi vì chuyện này nên mới càng cảm thấy hứng thú với Dạ Phong còn gì, còn mang anh ta vào phòng thi đấu. Mặc dù có thắng có thua, nhưng những lần thi đấu kia cũng chưa từng tung toàn lực. Cậu quả thật chờ mong bản thân cùng Quỷ Sơn có thể đánh ra dạng gì.

CHỦ TỊCH TIÊN SINH – PN 1.1

Mộc: Lâu lắm rồi tớ mới quay trở về. Những dự án cũ xem như quá khứ nhé, tớ trở lại với bộ “Chủ tịch tiên sinh”, trước tiên làm Phiên ngoại, sau rảnh sẽ làm chính văn. 2 ngày 1 chương. Tạm thời không đặt pass. Hoan nghênh!

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chìa khóa mở cửa, Cố Triều Dương giống như một con chó giữ nhà vươn người, sau đó từ sô pha bò ra đến cửa.

Diệp Tinh Vũ liền nhìn thấy chủ tịch trần trụi không một mảnh áo quỳ gối trước cửa, không khỏi ôn nhu nở nụ cười: “Tôi đã về rồi”.

“Mừng trở về, chủ nhân!”. Cố Triều Dương nhận lấy cặp sách để sang một bên, sau đó cuối xuống hôn lên giày chủ nhân. Vừa từ bên ngoài trở về nên giày Diệp Tinh Vũ còn mang theo ít bụi cùng hương vị gia thuộc, nhiệt độ cũng cao hơn so với trong nhà làm cho hương giày phát ra càng thêm rõ ràng.

“Đứng lên đi!”

“Cảm ơn chủ nhân!”, nói xong hắn cũng không đứng thẳng dậy mà cong thắt lưng bắt đầu giúp Diệp Tinh Vũ cởi giày và vớ.

Diệp Tinh Vũ không khỏi cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Do dù có mang vớ trong giày nhưng dù sao cũng không thể nào so với việc giẫm chân trần trên sàn nhà, cảm giác thật sự rất thoải mái. Đương nhiên, càng thoải mái hơn đó chính là cảm giác được miệng bao lấy. Nhìn xuống thấy chủ tịch đã đem giày xếp ngăn nắp trên kệ, Diệp Tinh Vũ thấp giọng nói: “Lại hôn một cái”.

Cố Triều Dương sửng sốt, tất nhiên là hắn không thể nào nghĩ tới lại có yêu cầu như vậy. Nhưng ngơ ngác xong rồi hắn vẫn ngoan ngoãn cúi người, môi đặt lên ngón chân chủ nhân : “Cấp chủ nhân thỉnh an!”

Lần này, Diệp Tinh Vũ không lại làm cho hắn đứng lên, mang theo chân còn vương mùi mồ hôi hướng đến cho Cố Triều Dương xem. Kì thực, Diệp Tinh Vũ chỉ đi nửa ngày, ăn mặc cũng toàn là đồ thủ công chế tác riêng nên mùi mồ hôi không kinh khủng đến mức Cố Triều Dương không thể nào chịu đựng được. Chính là, Cố Triều Dương vẫn vô thức nín thở.

Cố Triều Dương cách chân Diệp Tinh Vũ gần như vậy, làm sao cậu không cảm giác cho được. Cậu thậm chí hoài nghi rằng nếu như lúc này mình lệnh cho Cố Triều Dương ngậm lấy, hắn rất có khả năng ói ra tới. Dù sao thì, việc này không thể vội, cứ từ từ rồi tới, Diệp Tinh Vũ cười cười cho hắn đứng lên, sau đó bước vào phòng khách.

Cố Triều Dương cầm lấy cặp sách của Diệp Tinh Vũ đem đến thư phòng, sau đó lại đem vớ bỏ vào giỏ quần áo trong phòng tắm, cuối cùng mới trở lại phòng tắm quỳ gối bên chân Diệp Tinh Vũ. Không biết thế nào lại nhịn không được tầm nhìn về phía chân Diệp Tinh Vũ. Phải đến tận khi Diệp Tinh Vũ làm cho hắn đứng lên mới bất chợt nhận ra nãy giờ vẫn một mực không chế hô hấp. Hắn chắc rằng Diệp Tinh Vũ đã phát hiện, nhưng không có truy cứu, chính là hắn cảm thấy bất an. Thật sự hắn cũng không phải cố ý làm như vậy, chỉ là vô thức.

“Ở nhà một mình ổn không?”, Diệp Tinh Vũ ra hiệu để hắn tiến lại gần, tất nhiên cũng không hy vọng hắn lại đi nghiên cứu chân.

“Ổn, tôi vẫn luôn ngủ trên sô pha”. Cố Triều Dương dựa vào trên người Diệp Tinh Vũ, thành thật trả lời.

“Ngủ trong lồng vẫn chưa quen sao?”

“Đã quen hơn, hiện tại, cảm thấy sô pha có chút thoải mái quá”. Hắn biết bản thân một ngày còn ở lại đây chỉ có thể ngủ trong lồng, nên bắt buộc hắn phải tập quen.

“Thật ngoan! Diệp tinh vũ vừa lòng sờ sờ hắn. Cố Triều Dương quả thực thông minh, hắn hiểu được địa vị cùng thân phận của bản thân nên vẫn luôn cố gắng thích ứng ở mọi hoàn cảnh, điều này khiến cho Diệp Tinh Vũ không mất thời gian can thiệp hay chỉnh sửa suy nghĩ của hắn. Nói thật, y cũng không phải là một chủ nhân quá nghiêm khắc, nên ít khi đối đãi với Cố Triều Dương như là một nô lệ thực sự.

“Hôm nay đến công ty có thuận lợi không?”, Cố Triều Dương hỏi tiếp. Vết thương trên mặt hắn vẫn còn rõ ràng, chưa thể gặp mặt người khác. Vậy nên, hôm nay Diệp Tinh Vũ thay hắn đến công ty xử lý công việc.

“Rất thuận lợi, năng lực trợ lý mới của anh rất được, trừ việc hoài nghi tôi đem anh bắt cóc ra!”. Nhớ đến những lời bóng gió của tên trợ lý mới kia, còn có không chút nào che giấu thái độ thù địch, Diệp Tinh Vũ không nhịn được liền muốn cười.

Cố Triều Dương nhíu mày, “Có phải cậu ta rất nhàn? Rảnh rỗi nghĩ linh tinh cái gì không biết?”

“Tốt nhất anh nên gọi điện thoại cho cậu ta đi, bằng không cậu ta thật sự có thể báo cảnh sát mất”. Diệp Tinh Vũ chịu đựng cười để mà đề nghị, “Kỳ thật, anh cũng không thể trách cậu ấy nghĩ nhiều được? Dù sao anh đến điện thoại cũng lười gọi. Cậu ấy như vậy coi như đối với anh trung thành và tận tâm rồi”.

Là trung thành hay là sợ cậu đoạt mất vị trí, cũng chỉ mình Cố Triều Dương biết. Bất quá, Cố Triều Dương khẳng định sẽ không phản bác ý kiến của chủ nhân mình, chỉ đành đáp ứng: “Tôi biết”.

“Còn có một vài văn kiện anh phải ký tên, tôi cũng mang về rồi”.

“Có cần tôi xem qua?”

“Đương nhiên!”, Diệp Tinh Vũ nâng mặt hắn lên, cùng hắn đối diện tầm mắt: “Công việc của anh có rất nhiều mảng, tôi chỉ cầm văn kiện cần ký tên. Có nhiều công văn chưa xử lý vẫn còn trong mail”.

Cố Triều Dương không được tự nhiên nói: “Có thời gian tôi sẽ xem”.

“Còn có, anh có nghĩ muốn về nhà?”

Cố Triều Dương cứng đờ, cảm thấy muốn cúi đầu, nhưng Diệp Tinh Vũ không có cho phép vì thế khủng hoảng trên mặt bị y xem rõ ràng, tựa như bị vạch trần sạch sẽ trước mặt chủ nhân, không có gì giấu giếm. “Là tôi đã làm gì sai lầm khiến cậu không hài lòng?”

“Không… Tôi chỉ cảm thấy nếu anh ở nhà sẽ cảm thấy thoải mái được một chút. Anh có thể về nhà, nơi đó càng phủ hợp để anh xử lý việc công ty”.

“Tôi cảm thấy nơi này rất tốt, không nghĩ trở về”. Trái tim Cố Triều Dương điên cuồng đập loạn. Đây là nơi chân chính hắn trở thành nô lệ sau khi phản bác Diệp Tinh Vũ. Hắn sợ hãi lời nói trong lòng sẽ chọc giận Diệp Tinh Vũ, chính là hắn càng không nghĩ đến chuyện phải rời đi nơi này, rời đi Diệp Tinh Vũ.

“Tôi biết anh quả thật vất vả, anh không có thói quen ngủ trong lồng vừa lạnh lại vừa cứng, đầu gối cũng bị biến dạng, còn có ghét cảm giác phải quỳ rạp trên đất mới có thể ăn cơm. Hơn nữa, anh sợ tôi, sợ tôi tra tấn anh, không thể không lúc nào cũng cẩn thận.” Vuốt ve khuôn mặt đã có chút không rõ hình dạng, Diệp Tinh Vũ ôn nhu trấn an, “Dạy dỗ không phải là một việc có thể một lần là xong chuyện, chúng ta có thể từ từ rồi đến, trước cho anh nghỉ ngơi thật tốt một đoạn thời gian đã, nhé?”

“Chính là tôi không muốn nghỉ ngơi, tôi cũng cảm thấy không vất vả. Hơn nữa, sợ hãi chủ nhân của mình không phải là hiển nhiên hay sao? Tôi thích cảm giác này, có sợ hãi thì mới chính thức cảm giác được mình là ai, là người mà chủ nhân có thể nắm và chi phối trong tay. Chủ nhân có thể đối với tôi làm bất cứ chuyện gì, sợ hãi làm cho tôi không dám phản kháng”. Nhớ đến trừng phạt hai ngày trước, nỗi sợ hãi đó vẫn còn khiến cho hắn cảm thấy run rẩy. Hắn không dám cãi lời Diệp Tinh Vũ thậm chí không dám làm cho Diệp Tinh Vũ cảm thấy hắn không đủ nghe lời. Hắn sợ hãi quỳ dưới chân Diệp Tinh Vũ, nhưng lại một giây cũng không muốn — rời xa y.

“Tin tưởng tôi, anh cần nghỉ ngơi. Chờ đến khi anh về nhà, lúc đó anh sẽ biết chính mình có bao nhiêu mệt mỏi”. Diệp Tinh Vũ không để cho hắn có cơ hội phản bác, khuôn mặt cũng trở nên nghiêm khắc hơn, “Anh đang lo lắng cái gì? Cho dù anh rời khỏi cũng không có ý nghĩa anh không còn là nô lệ của tôi. Tôi thực sự rất vui khi anh có thể nhớ kỹ đối với chủ nhân sợ hãi, hơn nữa còn hưởng thụ nó. Bởi vì sự sợ hãi này sẽ làm bạn với anh trong suốt quãng đời còn lại, cho dù anh quên, tôi cũng sẽ bắt anh một lần, một lần nữa nhớ kỹ nó”.

Cố Triều Dương nhịn không được co rúm lại, biết chính mình nếu phản đối nữa sẽ thật sự xui xẻo, hơn nữa cũng không thay đổi được chuyện gì, đành phải chán nản đồng ý: “Vâng, chủ nhân”.

“Trở về nghỉ ngơi vài ngày, tôi sẽ lại đón anh về đây”. Diệp Tinh Vũ rốt cuộc vẫn còn lương tâm, ôn nhu dỗ dành.

Lúc này, trong lòng Cố Triều Dương mới đôi chút dễ chịu, ghé vào lòng Diệp Tinh Vũ buồn buồn nói: “Tôi không lo lắng, chính là không nghĩ rời đi cậu”.

“Không, anh sẽ không rời khỏi tôi”. Diệp Tinh Vũ cong môi, xấu xa nở nụ cười.

Thời điểm Cố Triều Dương ngồi trên xe về nhà, hắn chợt cảm thấy có chút không được tự nhiên. Diệp Tinh Vũ tuy nói là đuổi hắn về nhà, sau lại chuẩn bị cho hắn nước súc ruột được chia thành từng phần rõ ràng – để cho hắn mỗi ngày huấn luyện co rút, còn có mấy tuýp thuốc mỡ dùng cho phía sau. Hơn nữa là còn đưa cho hắn một phần kế hoạch huấn luyện làm cho người ta phải đỏ mặt thấy thẹn.

Được rồi, quả thật đúng như Diệp Tinh Vũ nói, cho dù không ở cùng nhau, Diệp Tinh Vũ giống như vẫn luôn ở bên cạnh.

Thẳng đến khi về đến nhà, nằm ở trên giường lớn của mình, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, Cố Triều Dương mới bất giác cảm thấy mệt mỏi, đến mức khiến hắn không nghĩ đến động đậy dù chỉ một ngón tay. Trên mặt, trên tay, trên đầu gối – tất cả vết thương dường như đều đua nhau phát đau, thậm chí còn đau đến mức khó nhịn. Quần áo trên người vừa thoải mái lại mềm mại, trước kia hắn không cảm thấy được mặc quần áo có gì đặc biệt, chính là hiện tại đã nhận thấy được ấm áp cùng an toàn. Sau một tuần phải khỏa thân, hắn hiện tại thực sự thấy hạnh phúc khi được mặc quần áo.

Hắn không cần phải thời thời khắc khắc lo sợ hoảng hốt khi nhìn thấy Diệp Tinh Vũ. Quả thật, hắn đúng là thấy sợ hãi. Dù cho chính bản thân hắn cũng biết Diệp Tinh Vũ sẽ không nghĩ đến chuyện thương tổn hắn, cũng sẽ không tùy tiện phạt hắn, hắn vẫn là vô thức thật cẩn thận mỗi khi nhìn lên khuôn mặt Diệp Tinh Vũ. Lúc ở bên Diệp Tinh Vũ hắn còn chưa có cảm giác này một cách rõ ràng, nhưng hiện tại, hắn thật thấu hiểu.

Thời điểm tỉnh lại thì trời đã tối. Cố Triều Dương mở mắt, liền cảm thấy mơ hồ khó chịu, vì thế đứng lên đi vào nhà tắm mở nước tắm rửa.

Sau khi trừng phạt kết thúc, Diệp Tinh Vũ sẽ cho hắn tắm rửa vào mỗi tối, cũng có thể xua tan cảm giác lạnh lẽo khi phải trần trụi một ngày liền, mặt khác cũng là cách để giảm cảm giác đau nhức khi ngủ trong lồng sắt. Sau khi tắm xong Diệp Tinh Vũ sẽ giúp hắn lau khô người, quấn quanh bằng một chiếc khăn lông. Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là chiếc khăn phải sạch sẽ, thơm tho, còn vương mùi nắng. Lúc đó, hắn sẽ cảm thấy thật hạnh phúc.

Đột nhiên nhớ đến mặt sau, Cố Triều Dương co rút lại, cảm giác được đồ vật vẫn còn bỏ quên ở bên trong. Diệp Tinh Vũ nói sau khi sử dụng quá mức thì sẽ khiến mặt sau dễ bị lỏng cùng khó khống chế, đó là tình huống mà Cố Triều Dương vô cùng không muốn gặp phải. Cho nên thời gian này hắn phải dành thời gian để huấn luyện co rút, dùng thêm thuốc mỡ mà Diệp Tinh Vũ đưa cho để bảo dưỡng. Diệp Tinh Vũ nói thuốc mỡ này có thể làm cho hắn càng trở nên mềm mại, màu sắc cũng trở nên hấp dẫn hơn.

Cố Triều Dương cảm thấy trên mặt hắn trở nên nóng rát, cả người có chút không xong.

Tuy vậy, trong bồn tắm lớn, hắn vẫn theo lời Diệp Tinh Vũ phân phó đem thuốc mỡ cẩn thận bôi đều. Cũng không biết có phải là tâm lý hay không, sau khi bôi xong hắn liền cảm thấy lành lạnh, sau đó có chút ngứa ngáy khó chịu, làm hắn rất muốn đưa tay sờ lấy. Bất quá, cuối cùng hắn cũng nhịn xuống, mặc vào áo tắm đi xuống lầu ăn cơm.

Tẩu thác lộ ~ Chương 14

CHƯƠNG 14

< Vả mồm mồm không nói, thân thể lại rất thành thật>

Edit: Mộc

Beta: Zennie

 

Ai, lại làm!

Kiều Khả Nam cảm thấy, mình đường đường là một nam nhân mà cứ như vậy thì thật là một việc đáng buồn. Tinh trùng thượng não, không quan tâm, thế mà lại cùng làm chuyện này với sếp mình mới đáng quan tâm.

Tiếp tục đọc

Tẩu thác lộ ~ Chương 11

CHƯƠNG 11

< Không nên mê giai~ >

Edit: Mộc

Beta: Zennie

May mắn, Lục Hành Chi rất rõ ràng chuyện ấy.

Sau khi bị từ chối, anh cũng không nói thêm cái gì. Ngày hôm sau, hai người vẫn là duy trì mối quan hệ cấp trên cấp dưới như bình thường, công việc chung cũng không bị bất kỳ ai cố ý làm khó dễ.

Tiếp tục đọc